Tối ưu hóa đa tiêu chí

From Systems analysis wiki
Jump to navigation Jump to search

Tối ưu hóa đa tiêu chí (còn gọi là quy hoạch đa tiêu chí, tiếng Anh: multi-objective optimization, multi-criteria optimization) — là một nhánh của tối ưu hóa toán học, nghiên cứu các bài toán tối ưu hóa đồng thời theo hai hay nhiều hàm mục tiêu (tiêu chí), thường mâu thuẫn với nhau[1][2]. Về mặt hình thức, bài toán được phát biểu là bài toán cực tiểu hóa hàm mục tiêu dạng vector trên tập các nghiệm chấp nhận được.

Định nghĩa và thuật ngữ

Bài toán tối ưu hóa đa tiêu chí ở dạng tổng quát được viết như sau: minxS{f1(x),f2(x),,fk(x)} trong đó Sn — tập nghiệm chấp nhận được khác rỗng, còn fi:S — các hàm mục tiêu (k2)[3]. Vector f(x)=(f1(x),,fk(x)) được gọi là vector mục tiêu.

Khác với tối ưu hóa vô hướng, trong bài toán đa tiêu chí thường không tồn tại một nghiệm duy nhất cải thiện đồng thời tất cả các tiêu chí. Do đó, khái niệm tối ưu cổ điển được tổng quát hóa bằng cách sử dụng khái niệm tối ưu theo Pareto[4].

  • Nghiệm Pareto (nghiệm tối ưu theo Pareto hay nghiệm hiệu quả): nghiệm chấp nhận được x*S, mà không tồn tại nghiệm nào khác xS thỏa mãn fi(x)fi(x*) với mọi i=1,,k, và đồng thời fj(x)<fj(x*) với ít nhất một chỉ số j[3][4]. Nói cách khác, một nghiệm là tối ưu theo Pareto nếu không thể cải thiện giá trị của bất kỳ tiêu chí nào mà không làm xấu đi ít nhất một tiêu chí khác.
  • Mặt trận Pareto (hay tập Pareto): tập hợp tất cả các vector mục tiêu tương ứng với các nghiệm tối ưu theo Pareto.
  • Nghiệm tối ưu yếu theo Pareto: nghiệm x*S, mà không tồn tại nghiệm nào khác xS thỏa mãn fi(x)<fi(x*) với mọi i.

Các tính chất và định lý quan trọng

  • Định lý về tổng có trọng số: Trong các bài toán lồi (khi tất cả các hàm fi(x) và tập S đều lồi), mọi nghiệm tối ưu theo Pareto x* đều là nghiệm của bài toán vô hướng cực tiểu hóa tổng có trọng số của các tiêu chí minxSi=1kwifi(x) với một bộ trọng số không âm nào đó wi0. Tuy nhiên, trong các bài toán không lồi, phương pháp này có thể không tìm được một số phần của mặt trận Pareto[5][6].
  • Điều kiện tối ưu Karush–Kuhn–Tucker (KKT): Các điều kiện tối ưu cần thiết cho các bài toán trơn được tổng quát hóa sang trường hợp đa tiêu chí. Tại điểm tối ưu theo Pareto tồn tại một bộ hệ số nhân (trọng số) không âm khác không, mà các gradient của các hàm mục tiêu và các ràng buộc tích cực phụ thuộc tuyến tính[7].
  • Tính chất của tập nghiệm: Mặt trận Pareto có một số đặc trưng định tính quan trọng. Biên của nó được giới hạn bởi điểm lý tưởng (được tạo thành từ các giá trị cực tiểu theo từng phần tử của tất cả các tiêu chí) và điểm nadir (từ các giá trị cực đại theo từng phần tử trên mặt trận)[7].

Ví dụ

  • Bài toán tuyến tính: Cực tiểu hóa f1(x)=x1f2(x)=x2 với ràng buộc x1+x21, x1,x20. Ở đây việc cải thiện một tiêu chí (ví dụ, tăng x1) tất yếu dẫn đến sự suy giảm tiêu chí kia (giảm x2). Tập các nghiệm tối ưu theo Pareto là một đoạn thẳng x1+x2=1.
  • Bài toán không lồi: Cực tiểu hóa f1(x)=x2f2(x)=(x2)2 trên đoạn [0,2]. Mặt trận Pareto là không lồi. Phương pháp tổng có trọng số với các trọng số dương sẽ không thể tìm được các nghiệm bên trong đoạn này (ví dụ, tại điểm x=1), vì tổ hợp tuyến tính của các tiêu chí chỉ đạt cực tiểu tại các điểm biên x=0 hoặc x=2[8].

Các khái niệm liên quan và ứng dụng

Tối ưu hóa đa tiêu chí gắn chặt với lý thuyết ra quyết định đa tiêu chí (MCDM), nghiên cứu việc lựa chọn phương án tốt nhất có tính đến sở thích của người ra quyết định. Các phương pháp chính để chuyển bài toán đa tiêu chí thành bài toán vô hướng (vô hướng hóa) bao gồm:

  • Phương pháp tổng có trọng số.
  • Phương pháp ràng buộc ε: Tối ưu hóa một tiêu chí, còn các tiêu chí còn lại được chuyển thành các ràng buộc dạng fi(x)εi. Phương pháp này có khả năng tìm nghiệm trên các phần không lồi của mặt trận[9].

Tối ưu hóa đa tiêu chí được ứng dụng rộng rãi trong thiết kế kỹ thuật, kinh tế (ví dụ, tối ưu hóa danh mục đầu tư), quản lý và sinh thái học.

Xem thêm

  • Tối ưu theo Pareto
  • Tối ưu hóa vector
  • Lý thuyết ra quyết định
  • Hệ thống hỗ trợ ra quyết định
  • Nghiên cứu vận trù

Chú thích

  1. "Многокритериальная оптимизация". Википедия. [1]
  2. Трифонов А. Г. Многокритериальная оптимизация. Matlab Exponenta. [2]
  3. 3.0 3.1 "Multi-objective optimization". Encyclopedia of Mathematics. [3]
  4. 4.0 4.1 Ehrgott, M. (2012). Vilfredo Pareto and Multi-objective Optimization. Documenta Mathematica, Extra Volume ISMP, 447–453. [4]
  5. Соболь И. М., Статников Р. Б. (2006). Выбор оптимальных параметров в задачах со многими критериями (2-е изд.). Дрофа.
  6. Marler, R. T., & Arora, J. S. (2010). The weighted sum method for multi-objective optimization: new insights. Structural and Multidisciplinary Optimization, 41(6), 853-862. [5]
  7. 7.0 7.1 Miettinen, K. (1998). Nonlinear Multiobjective Optimization. Kluwer Academic Publishers.
  8. Ehrgott, M. (2005). Multicriteria Optimization (2nd ed.). Springer-Verlag.
  9. Mavrotas, G. (2009). Effective implementation of the ε-constraint method in Multi-Objective Mathematical Programming problems. Applied Mathematics and Computation, 213(2), 455-465. [6]